Tạ Ơn Anh

Đỗ Tiến Đức


Anh không còn đôi chân
Lướt trên sàn khiêu vũ
Anh không còn đôi tay
Gối đầu em giấc ngũ
Anh không còn là người
Cũng không thành con thú
Môi anh sao vẫn cười
Mắt như vì tinh tú
Anh ngày xưa ngày xưa
Là thiên thần mũ đỏ
Chân anh mang giầy xô
Tay lái dù trong gió
Hay anh là nghĩa quân
Giữ làng cho dân ngủ
Hay anh là mũ xanh
Tuyến đầu anh trấn thủ
Đất mẹ lòng ru anh
Cuộc chiến làm cờ rũ
Tay chân làm phân xanh
Vài ba bông dại nở
Xưa lựu đạn dao găm
Nay chiếc lon nho nhỏ
Xưa đánh pháo diệt tăng
Nay cơm thừa nưóc đổ
Xưa đồng đội như rừng
Gót giầy vang mặt phố
Nay xa cách muôn trùng
Một thân nơi xó chợ
Những người hai mươi năm
Thoáng như cơn mộng dữ
Còn mỗi khúc thân tàn
Vinh danh ngày tháng cũ!